Khánh HòaSau va chạm, xe 4 chỗ rơi xuống vực sâu ở đường đèo ven biển qua xã Phước Dinh, khiến người phụ nữ chấn thương nặng, chiều mùng 4 Tết (20/2).
Khoảng 15h, ôtô 4 chỗ do nam tài xế cầm lái chở hai vợ chồng trung niên chạy trên đường ĐT701 dọc biển hướng từ Ninh Thuận tới Cam Ranh. Đến đoạn đèo thuộc xã Phước Dinh (Ninh Thuận cũ), ôtô tông vào xe máy đỗ bên đường. Sự cố khiến hai xe lộn nhiều vòng, rơi xuống vực sâu hơn 4 m, biến dạng, hư hỏng.
Hiện trường vụ tai nạn. Ảnh: Nghĩa Phạm
Theo anh Nghĩa Phạm (người tham gia cứu hộ), sau tai nạn, tài xế và người chồng mở cửa leo lên được phía trên kêu cứu. Người vợ bị thương nặng được lực lượng cứu hộ phá cửa, khiêng ra ngoài xe và đưa đi bệnh viện.
"Đường đèo khá êm thuận, nghi tài xế buồn ngủ, không làm chủ được tốc độ", anh Nghĩa nói.
Ông Trần Ngọc Bình, Chủ tịch UBND xã Phước Dinh, cho biết ba người gặp nạn đều trú tại Cam Ranh. Hai xe sau đó được cẩu lên khỏi hiện trường. Cảnh sát đang điều tra nguyên nhân vụ việc.
Lực lượng chức năng hỗ trợ đưa nạn nhân ra ngoài. Video: Nghĩa Phạm
Đường ĐT701 dài hơn 100 km, đưa vào sử dụng từ năm 2016. Dọc tuyến có nhiều cảnh đẹp hoang sơ, qua địa danh nổi tiếng như hải đăng Mũi Dinh, biển Ninh Chữ, Bình Sơn, làng du lịch Mông Cổ, cánh đồng quạt gió... nên thu hút khách đi phượt, trải nghiệm. Tuy nhiên, trên tuyến có nhiều đoạn quanh co, dễ xảy ra tai nạn.
Tây NinhTừ vùng đất từng được xem là “thủ phủ” ngựa đua với hàng nghìn con nức tiếng cả nước, khi trường đua đóng cửa, nghề luyện “chiến mã” ở Đức Hòa dần mai một.
Những sáng cận Tết, ông Huỳnh Văn Lào, 54 tuổi, đạp xe dắt bầy ngựa 15 con ra bãi cỏ cạnh nhà ở xã Mỹ Hạnh, huyện Đức Hòa cũ, nay thuộc Tây Ninh. Đàn ngựa được chia làm hai nhóm. Những con ngựa lai, thuần tính của gia đình được thả gặm cỏ, chỉ buộc bằng dây dù. Nhóm ngựa đua giống ngoại cao lớn, đánh số riêng, được nuôi trong khu đất rộng rào lưới B40. Phần lớn số này do chủ ở TP HCM gửi chăm sóc, nhờ ông làm "bảo mẫu".
Gia đình ông Lào gắn bó với nghề nuôi ngựa đua từ khi người Pháp xây dựng Trường đua Phú Thọ năm 1932. Lúc đó, vùng Đức Hòa cách trường hơn 30 km trở thành một trong những nơi nuôi ngựa lâu đời, chuyên cung cấp "chiến mã" cho đường đua. Người dân lai tạo ngựa bản địa nhỏ con, dẻo dai với giống nhập từ Anh, Pháp, Mỹ to lớn, tạo nên dòng ngựa đua từng vang danh.
Ông Huỳnh Văn Lào dắt hai con ngựa nhập chủ gửi nhờ chăm sóc ra bãi cỏ. Ảnh: Hoàng Nam
Sau năm 1975, trường đua đóng cửa, số hộ nuôi ngựa giảm mạnh. Đến năm 1989, nơi này hoạt động trở lại với tên Câu lạc bộ thể thao Phú Thọ, kéo theo sự hồi sinh của làng ngựa.
Sinh ra trong gia đình ba đời nuôi ngựa, ông Lào lớn lên giữa chuồng trại. Những cú ngã, vết cắn, đá là chuyện thường ngày. Khoảng 13-14 tuổi, ông đã là nài ngựa có tiếng, nhiều lần đạt giải ở các tụ điểm địa phương. Khi trường đua mở cửa lại, ông tiếp tục là gương mặt quen thuộc trên đường đua.
Trong ký ức của ông, thời hoàng kim nhất là những năm 1989-1990. Ngựa hay khắp nơi đổ về, khán đài chật kín. "Hầu như tuần nào tôi cũng có giải nhất, nhì", ông nhớ. Khi ấy, giá trị ngựa tính theo thành tích. Một con ngựa đoạt nhiều giải có giá hơn 20 cây vàng. Nhờ nghề này, gia đình ông mua thêm đất, mở rộng sản xuất.
Cả làng Đức Hòa thời đó nhà nhà nuôi ngựa. Sáng sớm hay chiều muộn, nài dắt ngựa "quần chân" trên đường, tiếng vó và bụi tung mù mịt. Ngựa không chỉ là sinh kế mà còn là niềm tự hào.
Thế nhưng, những năm sau đó trường đua hoạt động cầm chừng và đến 2011 chính thức đóng cửa. Hàng trăm gia đình phải giải nghệ, chỉ còn hơn chục hộ bám trụ. Gia đình ông Lào chuyển hướng nuôi ngựa cảnh, ngựa thuần chủng bán cho khu du lịch hoặc người chơi có điều kiện. Nhiều chủ ở TP HCM gửi ngựa nhờ chăm sóc với giá 5 triệu đồng mỗi con mỗi tháng.
Nuôi ngựa đua hay ngựa cảnh đều công phu. Ngựa mang thai gần một năm, sinh xong phải nuôi thêm ít nhất 5 tháng mới bán. Con đạt chuẩn cần chân thẳng, móng đứng, ngực nở, lông mượt, tai thuôn, cằm rộng. Ngựa con giá 50-70 triệu đồng; ngựa trưởng thành 100-200 triệu đồng, cao gấp nhiều lần ngựa cỏ. Khách mua đa số là người khá giả, chuộng sự độc lạ.
Ngựa sung sức để đua nhất ở tuổi 6-7; nếu chăm sóc tốt có thể sống hơn 20 năm. Do thông minh và gắn bó với chủ, khi già yếu chúng thường được chôn cất tử tế.
Ông Hà Văn Nở ghìm cương con ngựa Rubi chuẩn bị phối giống cho ngựa khách. Ảnh: Hoàng Nam
Cách đó 4 km, ông Hà Văn Nở, 66 tuổi, cũng duy trì trại ngựa rộng hơn 1.000 m2. Ông từng sống ở TP HCM, 15 năm trước về quê Đức Hoà mở trại vì đam mê. Nhưng chỉ vài tháng sau, trường đua đóng cửa, đàn ngựa dần thu hẹp còn 3-4 con, chủ yếu là ngựa thuần chủng Mỹ.
Theo ông Nở, ngựa cỏ bản địa nặng 200-300 kg, dễ nuôi, có thể cột ngoài bãi cả ngày. Ngựa nhập cao gần 1,8 m, nặng gấp đôi, phải thả bãi rộng và tránh nắng vì không chịu được nóng. Từ khi mới sinh, ngựa đã phải tập cột dây, 5-6 tháng đeo hàm thiếc để quen dần.
Ông từng mua ngựa cái giống Mỹ tại Thái Lan, chi phí phối giống khoảng 22.000 USD. Sau ba năm, ngựa sinh ba con nhưng chỉ một con đực sống sót. Mỗi ngày, một con ăn 20-30 kg cỏ tươi cùng thức ăn bổ sung. Ông từng mất ngựa giống vì cắt nhầm cỏ độc.
Vài tháng trước, ông bán ngựa cái thuần chủng giá gần 300 triệu đồng, nay trại chỉ còn ngựa đực Rubi để phối giống, giá 5 triệu đồng mỗi lần. "Nuôi để giữ giống và đỡ nhớ nghề, chứ hiệu quả kinh tế không còn", ông nói.
Gần trưa, ông Huỳnh Văn Lào lùa đàn ngựa về chuồng. Những con từng có tên, có "giấy khai sinh" nay chỉ được gọi theo màu lông. Trước đây, vài tháng trại bán 5-7 con; nay cả năm chỉ 1-2 con, chủ yếu nuôi thuê. Hai con trai ông không theo nghề.
"Chắc đến đời tôi là hết nghề nuôi ngựa đua", ông Lào nói, nhìn đàn ngựa thong thả gặm cỏ trên vùng đất từng vang tiếng vó câu một thời.
Khánh HòaÔtô tải đi trên đèo nối Nha Trang với Đà Lạt, đến độ cao 1.500 m bất ngờ bốc cháy, tài xế thoát thân kịp thời, trưa 19/2.
Khoảng 11h30, xe tải biển số Lâm Đồng (chưa rõ tài xế) chạy trên đèo Khánh Lê, quốc lộ 27C, hướng Khánh Hòa đi Đà Lạt.
Khi đến đoạn qua xã Tây Khánh Vĩnh, ở độ cao khoảng 1.500 m, tài xế phát hiện khói bốc lên từ phía sau nên tấp xe vào lề, mở cửa thoát ra ngoài và hô hoán người đi đường tránh xa.
Ôtô tải cháy trên đèo Khánh Lê, xã Tây Khánh Vĩnh, sáng 19/2. Video: Hoàng Sao
Ít phút sau, lửa bao trùm nửa thân xe, cabin cháy đen, khói bốc cao hàng chục mét. Một số ôtô vẫn cố vượt qua hiện trường; vài người đi xe máy hoảng hốt té ngã, được người dân dìu vào lề.
Đội chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ khu vực 7 (Phòng Cảnh sát PCCC và cứu nạn, cứu hộ - Công an tỉnh Khánh Hòa) điều xe chuyên dụng cùng nhiều cán bộ, chiến sĩ đến dập lửa. Sau khoảng 15 phút, đám cháy được khống chế, xe tải hư hỏng nặng. Nguyên nhân đang được điều tra.
Đèo Khánh Lê dài 33 km, thuộc quốc lộ 27C dài 121 km, là tuyến nối Đà Lạt với Nha Trang, thường có nhiều xe du lịch qua lại và dễ sạt lở vào mùa mưa.
Cuối năm 2025, cầu Đại Ngãi 2 nằm trên quốc lộ 60, vượt cửa Trần Đề đưa vào sử dụng. Công trình thuộc dự án cầu Đại Ngãi dài 15,1 km, vốn đầu tư 8.000 tỷ đồng, kết nối tỉnh Vĩnh Long và TP Cần Thơ, sẽ hoàn thành, khai thác toàn tuyến trong năm 2028.
Công trình khi đưa vào sử dụng sẽ thay phà Đại Ngãi, giúp rút ngắn khoảng cách 80 km so với đi quốc lộ 1 khi đi từ Cà Mau, Cần Thơ về TP HCM, giảm 1,5- 2 tiếng chờ và di chuyển qua hai phà vượt sông Hậu…
Bộ sưu tập ngựa bằng gốm của anh Nam với hàng chục linh vật đa dạng hình thức, niên đại, phong cách tạo hình với chủ yếu các dòng gốm Cây Mai, Thành Lễ, Biên Hòa. "Có chiến mã dáng khỏe, cổ cao... thể hiện tinh thần mạnh mẽ, bền bỉ nhưng cũng có những chú ngựa hiền lành trong đời sống thường ngày", nhà sưu tập nói.
Hiện nay gia tài đồ gốm của anh Nam với hơn 600 hiện vật, trong đó có nhiều mẫu độc bản, rất quý trong giới chơi đồ cổ.
Suốt hơn 30 năm, nhiều hộ dân hẻm ở phường Đức Nhuận duy trì lệ tất niên, đón Tết cùng nhau, từ bữa cơm góp món thành sợi dây gắn kết, giúp nhau lúc khó khăn.
Những ngày cận Tết, hẻm 88 đường Đào Duy Anh, phường Đức Nhuận, rộn ràng như có đám cưới. Người lau dọn trước hiên nhà, người khiêng bàn ghế, í ới gọi nhau chuẩn bị gần chục mâm tiệc. Khi đèn lên, cả khu phố cùng ngồi lại giữa lối đi quen thuộc, nâng ly chúc Tết.
Chị Phạm Thị Bạch Nga cho biết đây là dịp chị mong chờ nhất trong năm. Hơn mười năm trước, khi mới chuyển về, chị từng thấy lạ khi hàng xóm bày tiệc giữa đường. "Lúc đầu tôi không hiểu sao phải ăn uống ngoài hẻm. Nhưng khi ngồi xuống, nghe đủ chuyện tiền lương, việc làm, nhà ai đang gặp khó, tôi mới thấy ý nghĩa", chị kể.
Từ chỗ đứng ngoài cuộc, chị dần nhận ra phía sau những cánh cửa khép kín là nhiều nỗi niềm chưa từng được sẻ chia. Bữa cơm tất niên trở thành dịp hiếm hoi để mọi người tỉ tê, thay cho những cái gật đầu xã giao lúc đi làm về. Đặc biệt sau dịch bệnh, tình làng nghĩa xóm càng rõ rệt. Chỉ cần ai có việc, nhắn lên nhóm khu phố, mọi người tới hỗ trợ ngay.
Bà Vũ Thuý Hoà (giữa), Bí thư chi bộ khu phố 30, hỏi thăm bà con trong khu phố tại bữa cơm tất niên. Ảnh: Bảo Phương
Lệ ăn Tết chung này bắt đầu từ năm 1994, do ông Lê Việt Thanh, cựu tổ trưởng dân phố 77 (nay là khu phố 30, phường Đức Nhuận) khởi xướng. Ban đầu chỉ vài hộ trong tổ góp mứt, bánh chưng, bánh kẹo bày mâm nhỏ trước nhà. Dần dần, thói quen này lan ra cả khu phố và trở thành nếp sinh hoạt thường niên.
Ông Nguyễn Ngọc Thắng, người tham gia từ những ngày đầu, cho biết năm nào bà con cũng ngóng hỏi khi nào tổ chức để sắp xếp công việc. "Có khi cả năm mới có dịp hàng xóm quây quần đông đủ như vậy", ông nói.
Từ năm 2024, khi mô hình tổ dân phố được sắp xếp lại, người dân khu phố 30 vẫn duy trì bữa tiệc theo các cụm cũ. Thay vì "có gì góp nấy", bà con thống nhất đóng góp kinh phí để đặt bàn tiệc tươm tất hơn. Dù hình thức thay đổi, tinh thần gắn kết vẫn được giữ nguyên.
Sự gắn bó ấy không chỉ dừng ở lời chúc Tết. Qua những lần ngồi chung mâm, nhiều hoàn cảnh khó khăn được bà con biết đến. Như gia đình bà Nguyễn Thị Thơi (hẻm 68 Đào Duy Anh), vợ chồng lớn tuổi, hai con bệnh nặng, kinh tế trông vào con dâu làm giáo viên mầm non. Biết chuyện trong một lần tất niên, người dân tự nguyện góp sức để hai cháu nhỏ không phải nghỉ học.
Theo bà Vũ Thúy Hòa, Bí thư chi bộ khu phố 30, bữa cơm tất niên là "chìa khóa" để vận động người dân tham gia việc chung. "Ở đô thị, nhà nào cũng đóng cửa, nếu không có dịp ngồi lại thì khó bàn chuyện. Khi đã tin nhau, việc gì cũng thuận", bà nhận định.
Nhờ sự đồng thuận, khu phố thực hiện nhiều công trình mà không cần vốn ngân sách. Người dân đã đóng góp hơn 300 triệu đồng trải nhựa hẻm 12 Đào Duy Anh, đồng thời nâng cấp các hẻm 159, 134, 166 khang trang, sạch đẹp. Những con đường nhỏ trở thành minh chứng cho tinh thần tự quản và sẻ chia.
Cách đó vài con đường, khu phố 21 (phường Đức Nhuận) cũng duy trì bữa cơm tất niên suốt 15 năm qua. Năm nay, 5 mâm cơm được bày ra, người dân gác lại bộn bề mưu sinh để hỏi han nhau chuyện làm ăn, gia đình.
Đại diện Khu phố 21 trao quà cho những hộ còn khó khăn. Ảnh: Bảo Phương
Bà Nguyễn Thị Hiển có mặt từ sớm, tay bắt mặt mừng từng người. Tết này gia đình bà còn nhiều lo toan, chưa sắm sửa được bao nhiêu. Dù vậy, khi nghe vận động hỗ trợ hộ khó khăn hơn, bà vẫn sẵn sàng góp sức. "Của ít lòng nhiều, miễn ai cũng có cái Tết ấm bụng", bà nói.
Theo bà Trần Thị Thùy Nga, Bí thư chi bộ khu phố 21, từ những mâm cơm giản dị, người dân đã cùng nhau làm nên nhiều việc lớn. Hai năm trước, họ tự nguyện góp gần 200 triệu đồng tráng nhựa toàn bộ hẻm 423 Nguyễn Kiệm và sửa chữa hai căn nhà tình thương.
Tết năm nay, bà con tiếp tục đóng góp 32 triệu đồng cùng chính quyền phường mua quà cho hộ khó khăn. Nhờ tất niên chung mà hàng xóm xích lại gần nhau, không ai bị bỏ lại phía sau.
Rời Saint Petersburg, Kseniia mang theo tình yêu với loài ngựa đến miền Trung, lặng lẽ xây cộng đồng cưỡi ngựa dựa trên tôn trọng và phúc lợi động vật.
Buổi sáng ở Điện Dương bắt đầu bằng tiếng sóng biển Hà My và mùi cỏ khô từ trang trại ngựa. Khi mặt trời vừa lên, Apache thong thả bước ra bãi tập, theo sau là Aurora và những con ngựa trẻ. Kseniia, 36 tuổi, đứng giữa bãi tập, quan sát từng chuyển động nhỏ của đàn ngựa như một thói quen suốt nhiều năm.
Kseniia bên những chú ngựa ở trang trại tại Điện Dương (phường Điện Bàn Đông, TP Đà Nẵng). Ảnh: Nguyễn Đông
Sinh ra tại Saint Petersburg đúng năm Canh Ngọ (theo cách gọi của các quốc gia thuộc văn hóa Á Đông), Kseniia lớn lên cùng chuồng ngựa gia đình ở ngoại ô. 6 tuổi, cô biết cách làm sạch móng, chải lông và nhận ra khi nào ngựa mệt hay căng thẳng. "Ngựa không phải công cụ. Chúng có cảm xúc và lòng tự trọng", cô nói.
Suốt nhiều năm, không chỉ cưỡi ngựa giỏi, Kseniia tích lũy kinh nghiệm chăm sóc thú y cơ bản, xử lý răng, huấn luyện theo phương pháp hiện đại châu Âu. Nhưng ước mơ lớn nhất vẫn là một chuồng ngựa của riêng mình, nơi phúc lợi thể chất và tinh thần của chúng được đặt lên hàng đầu.
10 năm gắn bó với Việt Nam
Mười năm trước, chuyến du lịch đưa Kseniia đến Việt Nam. Cô bị cuốn hút bởi sự cởi mở và thân thiện của người dân bản địa, khí hậu ấm áp, thiên nhiên và đặc biệt là những dải bờ biển đẹp. "Nơi đây đối với tôi như thiên đường và tôi muốn ở lại", Kseniia nói, cho biết Việt Nam khiến cô cảm thấy "thực sự thuộc về".
Kseniia nhận ra văn hóa cưỡi ngựa ở Việt Nam còn mới mẻ, cách làm việc với ngựa khác biệt so với những tiêu chuẩn cô từng biết. Tám năm trước, Kseniia mua con ngựa đầu tiên khi chọn sống ở Phan Thiết. Cô cũng có thời gian xê dịch lên Đà Lạt và là người đầu tiên nuôi ngựa ở ven biển Đà Nẵng bốn năm qua.
Trang trại ngựa còn khá đơn sơ. Tại đây, lịch tập của ngựa, khi tại khoảng sân của trang trại, thi thoảng dịch chuyển ra bãi biển Hà My, được xây dựng để không quá tải. Những ngày mệt, chúng được nghỉ. Nếu có dấu hiệu căng thẳng, buổi huấn luyện dừng lại. Dinh dưỡng được theo dõi sát sao, vitamin chuyên dụng được bổ sung khi cần.
Những tình nguyện viên tại trang trại ngựa của Kseniia. Ảnh: Nguyễn Đông
"Chúng làm việc như chúng ta, nhưng vẫn là cá thể sống động. Tôi muốn mọi người gặp một con ngựa thật sự tự do, chân thực, không bị ép buộc", Kseniia nói.
Đội ngũ làm việc được tuyển chọn kỹ. Maria - huấn luyện viên chuyên nghiệp, vận động viên đang thi đấu - phụ trách đào tạo kỹ thuật và đặc biệt chú trọng làm việc với trẻ em. Khoảng 20 tình nguyện viên thường xuyên hỗ trợ chăm sóc, tạo nên cộng đồng nhỏ xoay quanh đàn ngựa.
Những "trái tim" bốn chân
Mỗi chú ngựa tại câu lạc bộ đều được Kseniia đặt tên và mang cá tính, câu chuyện riêng. Apache, 8 tuổi, là ngựa đực giống và cũng là cha của nhiều lứa ngựa con tại đây. Apache góp phần tạo nên những chú ngựa con có ngoại hình cân đối, thần thái đẹp, tính cách thân thiện và gần gũi với con người.
Bản thân Apache nổi bật bởi sự điềm tĩnh và hiền hòa. Sống cùng các ngựa cái trong khu vực riêng, chú luôn gây ấn tượng bằng phong thái mạnh mẽ nhưng hiền lành, thân thiện với khách tham quan trang trại.
Aurora là ngựa cái 10 tuổi, giữ vai trò thống lĩnh và là thủ lĩnh tuyệt đối của đàn. Dù tính cách mạnh mẽ và phức tạp, nó được xem là chú ngựa thông minh và đáng tin cậy nhất của câu lạc bộ. Aurora luôn tự tin và luôn dẫn dắt những con ngựa khác bất kể tuổi tác hay kích thước.
Arizona, chú ngựa do Kseniia đỡ đẻ, luôn quấn quýt cô chủ. Ảnh: Nguyễn Đông
Arizona là ngựa trẻ gần 3 tuổi, là chú ngựa được sinh ra từ ngựa mẹ Aurora, do chính Kseniia đỡ đẻ và chăm sóc từ nhỏ, đang dần tham gia vào hoạt động của câu lạc bộ theo hình thức bán thời gian. Armageddon là ngựa con 2 tuổi, cũng đã bắt đầu tham gia một phần vào các hoạt động.
Thành viên mới nhất của trang trại là Agniya với màu đỏ hạt dẻ, được một người bạn Việt Nam tặng Kseniia nhân dịp năm mới như biểu tượng của may mắn. Màu sắc rực rỡ, tên gọi của nó gắn liền với biểu tượng của năm Ngựa, Kseniia chia sẻ.
Câu lạc bộ còn có chương trình nhân giống riêng. Các ngựa con được nuôi từ nhỏ và do chính Kseniia trực tiếp huấn luyện, với mục tiêu tạo ra những cá thể cân bằng cảm xúc và hợp tác tự nhiên với con người.
Nơi con người học cách lắng nghe ngựa
Buổi sáng ở câu lạc bộ bắt đầu bằng mùi cỏ tươi và tiếng vó ngựa lộc cộc trên nền đất ẩm. Nắng len qua tán cây, rơi lốm đốm xuống bãi cỏ rộng, nơi trẻ nhỏ thỏa thích làm quen với ngựa và người lớn thong thả nhấp ngụm cà phê. Ở đây, không ai vội vã.
Nhiều người tìm đến cùng gia đình, bạn bè, chỉ để hít thở sâu hơn chút giữa thiên nhiên, chạm tay vào bộ lông ấm của ngựa và cảm nhận nhịp sống chậm rãi. Câu lạc bộ không đơn thuần là nơi học cưỡi ngựa. Đó là không gian để gặp gỡ, trò chuyện, để học cách lắng nghe cả con người lẫn loài vật.
Ở đây, trẻ con học cách cầm bàn chải, chải lông trước khi học giữ dây cương. Người lớn học cách đứng im, đặt tay lên cổ ngựa và chờ nó tin mình trước khi bước lên yên. Cưỡi ngựa không còn là màn biểu diễn kỹ thuật, mà là mối quan hệ được xây dựng bằng chăm sóc và niềm tin.
Trong số người gắn bó đều đặn có Chanti, bà mẹ người Canada đang sống tại Đà Nẵng. Chị biết đến trang trại qua mạng xã hội, rồi tò mò đưa con gái Juno, 6 tuổi, đến thử một buổi. Từ đó, gần như cuối tuần nào hai mẹ con cũng xuất hiện.
Bé gái nhỏ với mái tóc vàng thường kiên nhẫn đứng cạnh chú ngựa cao hơn mình cả cái đầu, tập chải từng đường lông. Có hôm, bé rụt rè vì chú ngựa khẽ hất đầu, nhưng rồi lại mỉm cười khi được hướng dẫn đặt tay đúng cách. Sau vài buổi tập, Juno đã có thể cầm cương dẫn ngựa ra sân tập, một mình cưỡi trên lưng ngựa đi thong dong hay thực hiện các động tác khó như xoay người ngay trên lưng ngựa.
"Điều tôi thích là câu lạc bộ không cho trẻ cưỡi ngựa ngay", Chanti nói, mắt dõi theo con. "Con phải học cách chăm sóc, cho ăn, hiểu tính cách của ngựa trước. Tôi thấy con mình trưởng thành từng chút một".
Kseniia trực tiếp hướng dẫn cho cô bé Juno những động tác khó trên lưng ngựa. Ảnh: Nguyễn Đông
Theo chị, nơi đây khác hẳn những dịch vụ cưỡi ngựa mang tính giải trí. Không có tiếng còi giục giã, không có áp lực phải hoàn thành một vòng cho đủ giờ. Mọi thứ diễn ra chậm rãi. Những vòng cưỡi nhẹ trên bãi cỏ, tiếng gió lùa qua hàng phi lao, tiếng cười trong veo của trẻ nhỏ hòa vào nhịp thở đều của đàn ngựa.
Khách đặt lịch học hay cưỡi ngựa trải nghiệm dày đặc, nhưng với Kseniia, hành trình vẫn còn dài. Cô muốn xây dựng chương trình đào tạo bài bản hơn, kết nối thêm đối tác, góp phần định hình một chuẩn mực chuyên nghiệp cho bộ môn cưỡi ngựa tại Việt Nam, nơi cô luôn coi là "quê hương thứ hai".
"Tôi không chỉ muốn có một trang trại", Kseniia nói. "Tôi muốn mọi người hiểu về mối quan hệ giữa con người và ngựa, dựa trên sự chăm sóc, niềm tin và tính chuyên nghiệp. Ngựa không phải công cụ. Chúng là những sinh thể biết cảm nhận và cần được tôn trọng".