Rời Saint Petersburg, Kseniia mang theo tình yêu với loài ngựa đến miền Trung, lặng lẽ xây cộng đồng cưỡi ngựa dựa trên tôn trọng và phúc lợi động vật.
Buổi sáng ở Điện Dương bắt đầu bằng tiếng sóng biển Hà My và mùi cỏ khô từ trang trại ngựa. Khi mặt trời vừa lên, Apache thong thả bước ra bãi tập, theo sau là Aurora và những con ngựa trẻ. Kseniia, 36 tuổi, đứng giữa bãi tập, quan sát từng chuyển động nhỏ của đàn ngựa như một thói quen suốt nhiều năm.

Kseniia bên những chú ngựa ở trang trại tại Điện Dương (phường Điện Bàn Đông, TP Đà Nẵng). Ảnh: Nguyễn Đông
Sinh ra tại Saint Petersburg đúng năm Canh Ngọ (theo cách gọi của các quốc gia thuộc văn hóa Á Đông), Kseniia lớn lên cùng chuồng ngựa gia đình ở ngoại ô. 6 tuổi, cô biết cách làm sạch móng, chải lông và nhận ra khi nào ngựa mệt hay căng thẳng. "Ngựa không phải công cụ. Chúng có cảm xúc và lòng tự trọng", cô nói.
Suốt nhiều năm, không chỉ cưỡi ngựa giỏi, Kseniia tích lũy kinh nghiệm chăm sóc thú y cơ bản, xử lý răng, huấn luyện theo phương pháp hiện đại châu Âu. Nhưng ước mơ lớn nhất vẫn là một chuồng ngựa của riêng mình, nơi phúc lợi thể chất và tinh thần của chúng được đặt lên hàng đầu.
10 năm gắn bó với Việt Nam
Mười năm trước, chuyến du lịch đưa Kseniia đến Việt Nam. Cô bị cuốn hút bởi sự cởi mở và thân thiện của người dân bản địa, khí hậu ấm áp, thiên nhiên và đặc biệt là những dải bờ biển đẹp. "Nơi đây đối với tôi như thiên đường và tôi muốn ở lại", Kseniia nói, cho biết Việt Nam khiến cô cảm thấy "thực sự thuộc về".
Kseniia nhận ra văn hóa cưỡi ngựa ở Việt Nam còn mới mẻ, cách làm việc với ngựa khác biệt so với những tiêu chuẩn cô từng biết. Tám năm trước, Kseniia mua con ngựa đầu tiên khi chọn sống ở Phan Thiết. Cô cũng có thời gian xê dịch lên Đà Lạt và là người đầu tiên nuôi ngựa ở ven biển Đà Nẵng bốn năm qua.
Trang trại ngựa còn khá đơn sơ. Tại đây, lịch tập của ngựa, khi tại khoảng sân của trang trại, thi thoảng dịch chuyển ra bãi biển Hà My, được xây dựng để không quá tải. Những ngày mệt, chúng được nghỉ. Nếu có dấu hiệu căng thẳng, buổi huấn luyện dừng lại. Dinh dưỡng được theo dõi sát sao, vitamin chuyên dụng được bổ sung khi cần.

Những tình nguyện viên tại trang trại ngựa của Kseniia. Ảnh: Nguyễn Đông
"Chúng làm việc như chúng ta, nhưng vẫn là cá thể sống động. Tôi muốn mọi người gặp một con ngựa thật sự tự do, chân thực, không bị ép buộc", Kseniia nói.
Đội ngũ làm việc được tuyển chọn kỹ. Maria - huấn luyện viên chuyên nghiệp, vận động viên đang thi đấu - phụ trách đào tạo kỹ thuật và đặc biệt chú trọng làm việc với trẻ em. Khoảng 20 tình nguyện viên thường xuyên hỗ trợ chăm sóc, tạo nên cộng đồng nhỏ xoay quanh đàn ngựa.
Những "trái tim" bốn chân
Mỗi chú ngựa tại câu lạc bộ đều được Kseniia đặt tên và mang cá tính, câu chuyện riêng. Apache, 8 tuổi, là ngựa đực giống và cũng là cha của nhiều lứa ngựa con tại đây. Apache góp phần tạo nên những chú ngựa con có ngoại hình cân đối, thần thái đẹp, tính cách thân thiện và gần gũi với con người.
Bản thân Apache nổi bật bởi sự điềm tĩnh và hiền hòa. Sống cùng các ngựa cái trong khu vực riêng, chú luôn gây ấn tượng bằng phong thái mạnh mẽ nhưng hiền lành, thân thiện với khách tham quan trang trại.
Aurora là ngựa cái 10 tuổi, giữ vai trò thống lĩnh và là thủ lĩnh tuyệt đối của đàn. Dù tính cách mạnh mẽ và phức tạp, nó được xem là chú ngựa thông minh và đáng tin cậy nhất của câu lạc bộ. Aurora luôn tự tin và luôn dẫn dắt những con ngựa khác bất kể tuổi tác hay kích thước.

Arizona, chú ngựa do Kseniia đỡ đẻ, luôn quấn quýt cô chủ. Ảnh: Nguyễn Đông
Arizona là ngựa trẻ gần 3 tuổi, là chú ngựa được sinh ra từ ngựa mẹ Aurora, do chính Kseniia đỡ đẻ và chăm sóc từ nhỏ, đang dần tham gia vào hoạt động của câu lạc bộ theo hình thức bán thời gian. Armageddon là ngựa con 2 tuổi, cũng đã bắt đầu tham gia một phần vào các hoạt động.
Thành viên mới nhất của trang trại là Agniya với màu đỏ hạt dẻ, được một người bạn Việt Nam tặng Kseniia nhân dịp năm mới như biểu tượng của may mắn. Màu sắc rực rỡ, tên gọi của nó gắn liền với biểu tượng của năm Ngựa, Kseniia chia sẻ.
Câu lạc bộ còn có chương trình nhân giống riêng. Các ngựa con được nuôi từ nhỏ và do chính Kseniia trực tiếp huấn luyện, với mục tiêu tạo ra những cá thể cân bằng cảm xúc và hợp tác tự nhiên với con người.
Nơi con người học cách lắng nghe ngựa
Buổi sáng ở câu lạc bộ bắt đầu bằng mùi cỏ tươi và tiếng vó ngựa lộc cộc trên nền đất ẩm. Nắng len qua tán cây, rơi lốm đốm xuống bãi cỏ rộng, nơi trẻ nhỏ thỏa thích làm quen với ngựa và người lớn thong thả nhấp ngụm cà phê. Ở đây, không ai vội vã.
Nhiều người tìm đến cùng gia đình, bạn bè, chỉ để hít thở sâu hơn chút giữa thiên nhiên, chạm tay vào bộ lông ấm của ngựa và cảm nhận nhịp sống chậm rãi. Câu lạc bộ không đơn thuần là nơi học cưỡi ngựa. Đó là không gian để gặp gỡ, trò chuyện, để học cách lắng nghe cả con người lẫn loài vật.
Ở đây, trẻ con học cách cầm bàn chải, chải lông trước khi học giữ dây cương. Người lớn học cách đứng im, đặt tay lên cổ ngựa và chờ nó tin mình trước khi bước lên yên. Cưỡi ngựa không còn là màn biểu diễn kỹ thuật, mà là mối quan hệ được xây dựng bằng chăm sóc và niềm tin.
Trong số người gắn bó đều đặn có Chanti, bà mẹ người Canada đang sống tại Đà Nẵng. Chị biết đến trang trại qua mạng xã hội, rồi tò mò đưa con gái Juno, 6 tuổi, đến thử một buổi. Từ đó, gần như cuối tuần nào hai mẹ con cũng xuất hiện.
Bé gái nhỏ với mái tóc vàng thường kiên nhẫn đứng cạnh chú ngựa cao hơn mình cả cái đầu, tập chải từng đường lông. Có hôm, bé rụt rè vì chú ngựa khẽ hất đầu, nhưng rồi lại mỉm cười khi được hướng dẫn đặt tay đúng cách. Sau vài buổi tập, Juno đã có thể cầm cương dẫn ngựa ra sân tập, một mình cưỡi trên lưng ngựa đi thong dong hay thực hiện các động tác khó như xoay người ngay trên lưng ngựa.
"Điều tôi thích là câu lạc bộ không cho trẻ cưỡi ngựa ngay", Chanti nói, mắt dõi theo con. "Con phải học cách chăm sóc, cho ăn, hiểu tính cách của ngựa trước. Tôi thấy con mình trưởng thành từng chút một".

Kseniia trực tiếp hướng dẫn cho cô bé Juno những động tác khó trên lưng ngựa. Ảnh: Nguyễn Đông
Theo chị, nơi đây khác hẳn những dịch vụ cưỡi ngựa mang tính giải trí. Không có tiếng còi giục giã, không có áp lực phải hoàn thành một vòng cho đủ giờ. Mọi thứ diễn ra chậm rãi. Những vòng cưỡi nhẹ trên bãi cỏ, tiếng gió lùa qua hàng phi lao, tiếng cười trong veo của trẻ nhỏ hòa vào nhịp thở đều của đàn ngựa.
Khách đặt lịch học hay cưỡi ngựa trải nghiệm dày đặc, nhưng với Kseniia, hành trình vẫn còn dài. Cô muốn xây dựng chương trình đào tạo bài bản hơn, kết nối thêm đối tác, góp phần định hình một chuẩn mực chuyên nghiệp cho bộ môn cưỡi ngựa tại Việt Nam, nơi cô luôn coi là "quê hương thứ hai".
"Tôi không chỉ muốn có một trang trại", Kseniia nói. "Tôi muốn mọi người hiểu về mối quan hệ giữa con người và ngựa, dựa trên sự chăm sóc, niềm tin và tính chuyên nghiệp. Ngựa không phải công cụ. Chúng là những sinh thể biết cảm nhận và cần được tôn trọng".
Nguyễn Đông
new action movies 2016 - new horror movies 2016 - new sci fi movies 2016 - new comedy movies 2016 - new martial arts movies - new drama movies - new adventure movies - new romance movies 2016
No comments:
Post a Comment